Bản lĩnh người trẻ trong kỷ nguyên AI

Những ngày này, khi học sinh cuối cấp bước vào chặng nước rút trước kỳ thi tốt nghiệp THPT và xét tuyển đại học, câu chuyện học thế nào, ôn ra sao, nhờ đến công cụ hỗ trợ ở mức nào lại trở nên thời sự hơn bao giờ hết. Trong nhịp học căng thẳng ấy, trí tuệ nhân tạo đã không còn là khái niệm xa lạ. Với không ít học sinh, sinh viên, AI đã trở thành một “người bạn đồng hành” quen thuộc: tóm tắt bài học, giải thích công thức, gợi ý dàn ý, luyện ngoại ngữ, xây dựng kế hoạch ôn tập hay rà soát lỗi diễn đạt.

Nhưng mùa thi chỉ là một lát cắt nhỏ của đời sống. AI đang lặng lẽ, rồi nhanh chóng, làm thay đổi cách người trẻ học tập, làm việc, tiếp cận tri thức và thể hiện năng lực của mình. Chỉ bằng vài dòng lệnh, một học sinh có thể nhận được lời giải, một sinh viên có thể có đề cương nghiên cứu, một người mới đi làm có thể hoàn thành bản báo cáo hoặc bài thuyết trình trong thời gian rất ngắn. Khi công cụ ngày càng thông minh, thuận tiện và gần gũi, thước đo dành cho người trẻ cũng cần được đặt lại: không chỉ là họ làm được nhiều hơn nhờ AI đến đâu, mà là họ có đủ bản lĩnh để không lệ thuộc, đủ trung thực để không gian dối và đủ trách nhiệm để làm chủ công nghệ ấy hay không.

“Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm” là hành trang bản lĩnh của người trẻ trong kỷ nguyên AI. Nguồn ảnh: eonsr.com

Khiêm tốn để không nhầm thông tin với hiểu biết

AI giúp người trẻ tiếp cận tri thức với tốc độ chưa từng có. Một khái niệm khó có thể được giải thích bằng nhiều cách; một vấn đề phức tạp có thể được tóm tắt trong vài đoạn; một câu hỏi tưởng như mất nhiều giờ tìm kiếm có thể nhận được phản hồi chỉ sau vài giây. Đó là lợi thế lớn của thế hệ hôm nay.

Nhưng tiếp cận được nhiều thông tin không đồng nghĩa với hiểu biết sâu sắc. Nhận được một câu trả lời không có nghĩa là đã nắm được bản chất. AI có thể mở cửa vào tri thức, nhưng không thể bước thay con người trên con đường học tập. Đọc một bản tóm tắt không thể thay thế quá trình tự mình đi qua tài liệu, suy nghĩ, nghi ngờ, kiểm chứng và rút ra nhận thức. Vì vậy, khiêm tốn trong kỷ nguyên AI là biết giới hạn của mình, không nhầm lẫn giữa việc có trong tay một công cụ mạnh với việc bản thân đã có năng lực thật. Điều nguy hiểm nhất không phải là chưa biết, mà là tưởng rằng mình đã biết chỉ vì công cụ đưa ra một câu trả lời có vẻ hợp lý.

Thật thà để học, học thật và làm, làm thật

Nếu khiêm tốn giúp người trẻ nhận ra giới hạn của mình, thì thật thà giúp họ không che giấu giới hạn ấy bằng công nghệ. Một bài luận do AI hỗ trợ có thể trôi chảy, nhưng không thể tự nó chứng minh năng lực lập luận. Một lời giải được tạo ra rất nhanh có thể đúng, nhưng không chắc người học đã hiểu vì sao nó đúng.

Sự thật thà trong kỷ nguyên AI vì vậy không chỉ là không gian lận trong một bài kiểm tra hay không sao chép một bài làm. Sâu hơn, đó là sự trung thực với năng lực thật của chính mình. Người trẻ cần biết đâu là phần mình hiểu, đâu là phần AI gợi ý; đâu là kết quả của nỗ lực cá nhân, đâu là sản phẩm được công cụ hỗ trợ. Nếu ranh giới ấy bị xóa nhòa, người học có thể có một sản phẩm tốt hơn trước mắt, nhưng lại đánh mất cơ hội rèn luyện năng lực thật về lâu dài.

Điều đáng lo không nằm ở một lần dùng AI sai cách, mà ở thói quen tự thuyết phục rằng sản phẩm do công cụ tạo ra chính là năng lực của mình. Khi ấy, AI không còn nâng đỡ con người, mà âm thầm làm con người yếu đi từ bên trong.

Dũng cảm để không đi theo lối tắt dễ dãi

Dũng cảm trong kỷ nguyên AI không chỉ là dám tiếp cận công nghệ mới. Dũng cảm còn là dám học chậm lại khi cần, dám tự làm trước khi nhờ máy hỗ trợ, dám thừa nhận mình chưa hiểu thay vì che giấu bằng một câu trả lời trôi chảy. Dũng cảm là dám đối diện với điểm yếu của mình, bởi chỉ khi nhìn thấy điểm yếu, con người mới có thể sửa chữa và trưởng thành.

Đó cũng là dũng cảm để nói không với việc sử dụng AI sai mục đích: không dùng công nghệ để gian lận, không dùng công nghệ để đánh lừa người khác, không dùng công nghệ để tạo ra một phiên bản giả về năng lực của bản thân. Trong một thời đại mà công nghệ có thể tạo ra rất nhiều “phiên bản đẹp” của con người, dũng cảm là giữ lấy phiên bản thật của mình và rèn luyện nó đến nơi đến chốn.

Người trẻ có bản lĩnh sẽ không sợ AI, cũng không thần thánh hóa AI. Họ học cách cộng tác với công nghệ, tận dụng công nghệ để mở rộng năng lực của mình, nhưng không để công nghệ thay mình suy nghĩ, lựa chọn và chịu trách nhiệm.

Giữa kỷ nguyên AI, điều quý nhất vẫn là giá trị làm người

Người trẻ hôm nay có lợi thế lớn khi được sống trong một thời đại mà tri thức, công cụ và cơ hội học tập rộng mở hơn bao giờ hết. Nhưng lợi thế ấy chỉ thực sự có ý nghĩa nếu đi cùng nhân cách, kỷ luật và trách nhiệm. AI có thể giúp con người làm nhanh hơn, nhưng không thể quyết định thay con người sống đúng hơn; có thể tạo ra nội dung, nhưng không thể thay con người chịu trách nhiệm về giá trị và hệ quả của nội dung ấy.

Một thế hệ biết dùng AI để học sâu hơn, làm việc hiệu quả hơn, sáng tạo hơn và cống hiến nhiều hơn sẽ là thế hệ biết biến công nghệ thành động lực phát triển. Ngược lại, nếu lệ thuộc vào AI, dùng AI để gian dối hoặc đánh mất năng lực tự học, người trẻ có thể tạo ra nhiều sản phẩm hơn, nhưng lại nghèo đi về tư duy, bản lĩnh và khả năng tự chịu trách nhiệm.

AI có thể mở ra những chân trời mới, nhưng tương lai bền vững vẫn bắt đầu từ con người. Điều cần thiết với thanh niên, học sinh, sinh viên không chỉ là tiếp cận công nghệ mới, mà là xây dựng bản lĩnh để sử dụng công nghệ đúng đắn: học thật, làm thật, sống trung thực, có kỷ luật, có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng và với Tổ quốc.

Nguồn: Báo Công An Nhân Dân